1. Trang chủ >
  2. Kinh tế - Quản lý >
  3. Quản trị kinh doanh >

Ấn Độ trung cổ Thế giới Hồi giáo :

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (465.03 KB, 17 trang )


quan sát để phát hiện thấy của thời kỳ đó, đúng như thực tế. Tuy nhiên, khơng có dấu hiệu cho thấy cả Aristarchus hay Archimedes đã thực sự tranh luận vấn đề thị sai sao và
coi đó là cách để xác định việc liệu Trái Đất có thực sự chuyển động không. Một nhà thiên văn Hy Lạp khác, Seleucus xứ Seleucia, đã chấp nhận mơ hình
nhật tâm của Aristarchus, và theo Plutarch ơng đã chứng minh nó.

1.2.3 Ấn Độ trung cổ


Nhà thiên văn học-toán học người Ấn Độ Aryabhata 476–550, trong kiệt tác Aryabhatiya của mình đã đề xuất một mơ hình nhật tâm theo đó Trái Đất quay quanh
trục của nó và các chu kỳ quỹ đạo của các hành tinh cũng được tính tốn dựa trên mơ hình Mặt Trời đứng n. Ơng cũng là người đầu tiên khám phá ra rằng ánh sáng từ Mặt
Trăng và các hành tinh là sự phản xạ ánh sáng từ Mặt Trời, và rằng cách hành tinh chuyển động theo một quỹ đạo hình elíp quanh Mặt Trời, và vì thế đề xuất một mơ hình
[quỹ đạo] elíp lệch tâm của các hành tinh, dựa theo đó ơng đã tính tốn chính xác nhiều hằng số thiên văn học, như những khoảng thời gian nhật thực và nguyệt thực, và chuyển
động ở một thời điểm nào đó của Mặt Trăng . Bhaskara 1114–1185 đã mở rộng mơ hình nhật tâm của Aryabhata trong bản
luận thiên văn học Siddhanta-Shiromani của mình, trong đó ơng đã đề cập tới định luật hấp dẫn, khám phá ra rằng các hành tinh không quay quanh Mặt Trời với một tốc độ
đồng nhất, và tính tốn chính xác nhiều hằng số thiên văn học dựa trên mơ hình đó, như nhật thực và nguyệt thực, các tốc độ và các chuyển động ở một thời điểm nào đó của
các hành tinh. Bản dịch tiếng Ả Rập cuốn Aryabhatiya của Aryabhata đã có từ thế kỷ thứ 8, trong khi các bản dịch tiếng Latin mãi tới thế kỷ 13 mới xuất hiện, trước khi
Copernicus viết cuốn Về chuyển động quay của các thiên thể, vì thế có lẽ tác phẩm của Aryabhata đã có ảnh hưởng trên ý tưởng của Copernicus.

1.2.4 Thế giới Hồi giáo :


Kinh Quran Surah 36. Yaseen nói rằng: Mặt Trời chạy tới điểm ngừng cố định của nó; đó là lệnh của Đấng toàn năng và Nhà tiên tri và Mặt Trăng, chúng ta đã xác
định nó trong những pha cho tới khi nó quay trở lại như một cành cọ khô. Mặt Trời không chạy nhanh hơn Mặt Trăng, cũng như ngày không nhanh hơn đêm. Mỗi
cái đều trôi nổi trên một quỹ đạo.
8
Nhà khoa học Hồi giáo Ba Tư Nasir al-Din Tusi 1201–1274 đã giải quyết các vấn để chủ yếu trong hệ thống Ptolemy bằng cách phát triển Tusi-couple thành thứ thay
thế cho tâm sai khó hiểu về vật lý của Ptolemy. Nhà khoa học Hồi giáo Muayyad al-Din al-Urdi khoảng 1250 đã phát triển bổ đề Urdi Urdi lemma. Nhà thiên văn học Hồi
giáo Ả Rập ibn al-Shatir 1304–1375, trong tác phẩm Kitab Nihayat as-Sul fi Tashih al- Usul Tìm hiểu lần cuối về sự sửa chữa Lý thuyết hành tinh của mình đã loại bỏ tâm sai
bằng cách đưa ra một ngoại luân nữa, thoát khỏi hệ thống của Ptolemy theo cách sau này Copernicus cũng đã thực hiện. Ibn al-Shatir đề xuất một hệ chỉ tương tự với mơ
hình địa tâm, chứ khơng hồn tồn chính xác như vậy, khi đã chứng minh theo lượng giác rằng Trái Đất thực sự không phải là trung tâm vũ trụ. Sự sửa đổi của ơng sau này
đã được dùng lại trong mơ hình Copernicus, cùng với Tusi-couple và bổ đề Urdi. Những bản ghi chép còn sót lại về Tusi, al-Urdi và Ibn al-Shatir đều thuộc mơ
hình địa tâm, theo chiều hướng cho rằng Trái Đất đứng n thậm chí nếu nó khơng ở chính trung tâm của mọi chuyển động. Vai trò của những lý thuyết này đối với sự phát
triển thuyết nhật tâm sau này hiện vẫn chưa được hiểu rõ.

1.2.5 Châu Âu phục hưng :


Xem Thêm
Tải bản đầy đủ (.doc) (17 trang)

×